Trong chương trình hàng ngày, tôi không dự tính thời giờ đọc báo.Còn lý trí, nó chỉ giữ trong đời ta một chỗ nhỏ nhoi.Không ăn cắp nó được.Nếu phân tích kỹ thêm lòng mong mỏi, bồn chồn đó thì ta sẽ thấy nguyên do ở điều này: ta luôn luôn tự cho là phải làm thêm cái gì ngoài bổn phận của ta.Sau nầy, có dịp, tôi sẽ nói về văn chương.Thế thì tại sao bạn lại không rời khỏi nhà, lại cột đèn gần nhất với một cái vợt rồi nhận xét đời sống của các loài bướm đang đập cánh chung quanh ánh sáng, rồi sắp đặt lại những điều tìm được rồi dựng lên một thuyết?Và bạn sẽ bỏ được thói quen cứ 11 giờ 15 là tự nhủ: "Tới lúc sửa soạn đi ngủ rồi".Tiền thuê nhà lại tăng nữa.Nếu phân tích kỹ thêm lòng mong mỏi, bồn chồn đó thì ta sẽ thấy nguyên do ở điều này: ta luôn luôn tự cho là phải làm thêm cái gì ngoài bổn phận của ta.Chương trình lập ra thì phải theo nhưng không được coi nó như một ngẫu tượng phải thờ.