Sở dĩ những kẻ có tài nhưng không có thiện tâm cũng không thoát nổi bất hạnh là vì họ sớm muộn cũng bị quả báo, phản bội từ chính những kẻ thân thích, máu mủ nhất.Tôi không định đánh giá con người qua hành động ấy.Luyện trí nhớ là như vầy: Nhìn một lượt cái bàn.Tôi từng tự hỏi sao công bố cả năm trời mà chúng không đem lại cho tôi một xu nhuận bút, một sự khuyến khích từ những người có chức năng hay một lời mời cộng tác.Giọng mẹ bắt đầu ướt.Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình.Cũng chẳng ngạc nhiên lắm.Để xem lực lượng công an nhân dân đối xử với quần chúng thế nào.Nó còn ngộ nhận là nó có đầy tài nữa.Xu thế hiện sinh là minh chứng rõ rệt nhất cho điều đó.