Nhưng trong chương trình của tôi, điều này làm cho Stevenson trở nên rất tuyệt vời.Ở chương 10, tôi đã kể với các bạn về nhà báo Shirley Povich.Đừng nên nói những gì quá khích, hãy để giác quan thường xuyên mách bảo bạn rằng: im lặng có tốt hơn không.Hai là, trước khi bắt đầu phải nghĩ mình sẽ nói gì.Phải biết tìm hiểu và đánh giá về người đối diện: Họ có thể hiểu vấn đề đó không, họ có quan tâm đến sự kiện này không… để khơi mào đề tài nói cho phù hợp chứ không bị lạc quẻ.Có thể là nhờ giọng điệu nghe đã buồn cười lẫn cách nói tỉnh như không của George.Khi thấy được điều đó, ngay lập tức tôi có thể lái câu chuyện về quá khứ.Sam kể cho khán giả nghe về một thời niên thiếu cơ cực, về người cha nghiêm khắc luôn muốn anh trở thành một thầy giáo.Anh chàng cứ hết vâng, không, rồi lại tôi không biết.Sau đó, tạ ơn trời, phần còn lại của chương trình diễn ra êm xuôi trót lọt.