Cuộc sống rất cơ cực.Với sự gia tăng số lượng xe ,người ta ngày càng ít muốn đi bộ ,ngay cả khi phải đi những đoạng đường ngắn .Và mỗi ngày, những con người bệ rạc ấy bị sự nhút nhát ngăn cản thực hiện nỗ lực đầu tiên, và bản thân họ bị chôn vùi.Mặc dù đổi công việc, nhưng cách tiếp cận với công việc mới của ông không hề thay đổi.Ông cũng có thói quen không mặc áo và đi chân trần dù là mùa đông.Vì vậy điều quan trọng nhất là trong cuộc hành trình tích lũy sản phẩm vật chất của mình, ta phải làm cho đúng.Nhưng ngạc nhiên thay, sự thật không phải vậy, chúng tôi là những học sinh tiên phong hay nói khác hơn là vật thí nghiệm trong một ngôi trường không có nổi phòng học.“…có một số bằng chứng cho thấy người nào ít gặp may mắn lúc khởi đầu sẽ có cơi hội thành công hơn những người ngay từ đầu đã nhận được mọi thứ.Và những kết quả mà họ đạt được không thể chịu đựng nổi và thậm chí ngay cả chính họ cũng thường bị má anhe bởi “sự bất an trong tâm hồn” và những điều tương tự như thế.Sau đó, ông bán máy điều hòa không khí và tủ lạnh.
