Ta chỉ lo tới hôm nay thôi cũng đủ khổ rồi".Từ đó đến nay không bao giờ tôi lo lắng hoặc mất ngủ nữa".Thình lình tôi nẩy ra cái ý nên làm như mình thích công việc, dù thiệt tâm mình ghét nó.Nhưng sau mỗi lần hành động như vậy, tôi thấy tởm cái thằng tôi.Chúng tôi bơ vơ trong tỉnh.Nhưng chẳng may chiếc xe của tôi lạc đường thành thử đi tới khu vườn một giờ sau các xe khác.Thình lình tôi nẩy ra cái ý nên làm như mình thích công việc, dù thiệt tâm mình ghét nó.Ông hiểu trong số các bà đó chẳng bà nào muốn bệnh cả, và nếu họ có thể dễ dàng quên được những bệnh của họ thì họ đã làm rồi, há còn đến xin ông khám nghiệm? Vậy phải làm thế nào?cô mới chịu ngồi ăn.Bà té, đầu gối chảy máu và sái cổ tay.
