Tính cạnh tranh và cái tôi quá cao luôn làm cho nhiều người không bao giờ cảm thấy hài lòng về cuộc sống của mình vì đối với họ, sẽ chẳng có chiến thắng nào là đủ và thất bại là một vực thẳm khủng khiếp.Sẽ đến một lúc chúng ta chợt nhận ra giá trị sâu sắc của hạnh phúc, tình yêu - thật giản dị, thật mới mẻ, lắng đọng trong tâm hồn, bừng sáng như ngôi sao chỉ đường, khiến ta thao thức, cảm nhận đến nỗi chúng ta muốn được chia sẻ cảm xúc với ai đó.Khi những người bạn thân, hay một thành viên trong gia đình đi xa, chúng ta dễ lơ là và không quan tâm đến họ.Hạnh phúc là cảm nhận hồn nhiên cái đẹp cuộc sống từ những điều đang diễn ra quanh ta như bản thân nó vốn từng có.Các giáo viên luôn lập lại một công việc muôn thuở là - bắt đầu công việc vào đầu mỗi năm học với một loạt những con người mới vây quanh mình.Hãy tin rằng ngày mai là một ngày mới và mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn.Con người cần cảm thấy mình là một phần của tập thể, rằng nếu mở lòng đón nhạn người khác thì người khác cũng sẵn lòng đón nhận mình.Hãy nhớ nếu người khác quan trọng với bạn bao nhiêu, thì bạn cũng quan trọng với họ bấy nhiêu.Môi trường sẽ ra sao? Và thế hệ kế tiếp nữa sẽ ra sao? Trái đất có thể tồn tại được không?.Đôi khi có những rắc rối tưởng chừng như không thể giải quyết được.