Tôi thường hỏi những người ngại liều lĩnh là: «Đâu là cơ hội lớn nhất mà bạn đã từng thử?».Kết luận này về tình trạng chỉ tập trung vào bản thân và phụ thuộc trong sự chuẩn bị cho cái chết đã gây khó chịu cho tất cả những người có liên quan.Những người khác trong gia đình sống những cuộc sống chẳng có gì là đáng sống.Khi được hỏi là tại sao một người có xu hướng tuôn ra một lời nói chắc chắn sẽ gây ra xung đột như vậy, câu trả lời hoá ra luôn là để tự vệ cho chính người nói: «Thế tôi không có quyền tự vệ hay sao?».Bất kỳ ai hay xem ti vi chẳng hạn sẽ nghĩ rằng chúng ta đang ở trong đám sương mù của một nạn dịch trầm cảm, dị ứng, đau khớp, đau dạ dày và vân vân.Ngoài ra, như chúng ta biết, đó còn là khả năng dự tính về cái chết của bản thân.Đôi khi, chúng ta ôm chặt lấy sự đau lòng đó với một quyết tâm cay đắng khiến chúng ta bị ám ảnh bởi những người hay sự việc đã gây ra sự bất hạnh đó cho chúng ta.Nhiều người chọn một cơ sở tôn giáo cho niềm tin của họ.Họ cảm thấy mình tách rời khỏi những niềm vui mà người khác đang được hưởng.Một trong số những người lên phát biểu đã gợi lại «óc hài hước tuyệt vời» của ông.
