Năm 1970, tôi 20 tuổi.Các samurai thắng trận vì họ đã đạt đến đỉnh cao của lòng can đảm.Vậy là nguyên nhân quan trọng hơn kết quả vì không có nguyên nhân thì không có kết quả.Sau đó, bà chia tay chồng bà và gáng nặng của bà lại còn nặng thêm vì phải nuôi thêm đứa co gái tật nguyền và 5 người em.Hội sinh viên Đại học Malaya mới là chỗ xứng với tôi.Tôi cảm thấy xấu hổ khi không thể thực hiện “giấc mơ của người Mã Lai” mà toi đã gợi ra cho họ!Nếu bạ không là số một hay ở trong tốp 5 người sáng chói nhất, bạn đã thất bại .Cuộc sống của ông ở Vientaine rất chật vật.Ta không có cách nào khác ngoài việc học hỏi đẻ có thể tránh không gặp chúng nữa .Về sau, chúng tôi có thêm 4 giảng viên nữa là ông Gan Ah Seng, ông Low Ban Chai, ông Lu Yau Kong và ông Aw Weng Hung.